Súc vật Phạm Thế Duyệt khốn nạn mất dạy chó đẻ chạm tay vào quan tài Đức Hồng Y Phaolo-Giuse Phạm Đình Tụng

nguồn hình: tghhanoi.org

nguồn hình: tghhanoi.org

CÁI CHẠM TAY CỦA MỘT UỶ VIÊN BỘ CHÍNH TRỊ CSVN VÀO QUAN TÀI ĐỨC HỒNG Y PHAOLO-GIUSE PHẠM ĐÌNH TỤNG

Trong văn hoá truyền thống của người Việt, quan tài người chết, vàng mã rải trên đường đưa tiễn người chết về nơi huyệt mộ là những linh vật. Người ta thường dùng để chữa bệnh, gọi là chữa bệnh “bằng mẹo”. Hồi nhỏ, tôi bị mấy nốt mụn cơm ở tay, bà nội tôi có nói rằng: Hôm nào bà cho đi đám ma, cháu vào gần quan tài, rồi chạm nốt mụn vào đó, vài hôm sau sẽ khỏi. Hay hôm nào đi học, trên đường cháu thấy vàng mã đám ma rải, thì lấy một cái, chạm váo các nốt mụn, rồi rắt nó vào cạp quần, khi nào vàng mã rơi mất sẽ khỏi… Tôi không tin lắm, nhưng một hôm thấy vàng mã rải trên đường, tiện tay làm theo lời bà, rồi các nốt mụn cơm biến mất lúc nào cũng chẳng biết nữa …

Ông Phạm Thế Duyệt là nguyên bí thư thành uỷ HN, nguyên ủy viên bộ chính trị CSVN, trước khi về hưu còn làm chủ tịch MTTQVN … Là nhân vật quyền lực hàng thứ ba, thứ tư (?) của cộng sản việt nam. Từ 2007 ông ta đã mãn tất cả các chức vụ kể cả chức vụ đoàn thể ngoại vi MTTQ to đùng của CSVN. Người Hà Nội ai cũng biết đến ông Phạm Thế Duyệt một nhà “cách mạng lão thành” đi lên từ công nhân vùng mỏ Quảng Ninh. Thăng chức đột biến từ sau năm 1979 bởi ông ta thực hiện tốt “chính sách của đảng với người Hoa” tại Quảng Ninh… Sau đó ông ta về Hà Nội làm tới chức bí thư thành uỷ đương nhiên trong cơ cấu là uỷ viên bộ chính trị.

Những năm cuối làm bí thư thành uỷ HN (1995-1996) ông can thiệp vào vụ án kinh tế mà người em ruột ông là Phạm Thế Dũng biệt danh “Dũng Duyệt” là bị can. Với trị giá thiệt hại tài sản nhà nước của vụ án này lên đến hàng chục tỉ đồng (tương đương hàng trăm tỉ bây giờ) mà cuối cùng Dũng Duyệt chỉ bị phạt cảnh cáo. Nổi tiếng hơn nữa là ông Duyệt có cả một màng lưới đặc tình là những tên lưu manh xã hội đen trong đó có một tên là Nguyễn Văn Bổng biệt danh “Bổng đề”. Không biết tên Bổng này đang bị cảnh sát hình sự HN săn tìm vì vụ việc gì, một hôm đang đi trên ngã tư Quang Trung – Thợ Nhuộm, cảnh sát hình sự HN xông vào bắt Bổng, tên này nhẩy khỏi xe rồi rút súng nhắm thẳng trinh sát hình sự bắn… Mấy tay cảnh sát hình sự hú vía toá ra… Thừa cơ Bổng đề bỏ chạy về phía căn biệt thự cổ thời Pháp là nhà Phạm Thế Duyệt ngay đầu phố Thợ Nhuộm, sĩ quan cảnh vệ căn nhà chắc quen mặt nên cho vào rồi đóng chặt cửa lại… Cảnh sát hình sự đuổi đến cổng thì đành quay về. Sự việc sau đó không thấy báo chí đăng tin, cũng không thấy Bổng bị bắt hay phải lẩn trốn… Hiện nay Bổng đề đang là giám đốc một khu công nghiệp ở bắc VN.

Ngày 24/02/2009 ông Duyệt đến viếng Đức Hồng Y Phạm Đình Tụng, tại lễ viếng người ta chứng kiến ông ta đi sát vào quan tài của ĐHY rồi vịn tay vào, nhưng với bộ mặt rất khó đoán biết vốn dĩ của người cộng sản… Dư luận cảm thấy ngạc nhiên về cử chỉ của ông ta, vì người cộng sản vốn chỉ làm các công việc thăm viếng nọ kia tại các cơ sở, với các chức sắc tôn giáo một cách chiếu lệ trên cương vị công tác… Khi làm những việc này, họ cũng cố ý giữ một khoảng cách chứ người cộng sản không bao giờ vồ vập các chức sắc tôn giáo nhất là chức sắc Công Giáo. Thực tế ai cũng thấy ông ta khoẻ mạnh tự đi lại thoăn thoắt không cần gậy chống, có mấy người tháp tùng nhưng đâu thấy dìu, cho nên rõ ràng không phải ông ta bám vào quan tài để lê bước chân do đau yếu…

Vậy phải hiểu cử chỉ này của Phạm Thế Duyệt là như thế nào??? Không có lẽ Phạm Thế Duyệt chạm vào quan tài của Đức Hồng Y vì quá thương tiếc Ngài??? Chắc không phải, vì đến đồng chí thậm chí cả người thân của cán bộ cộng sản họ còn nhẫn tâm huống hồ… Hay là Phạm Thế Duyệt định chữa mụn cơm ??? Cũng không phải vì đã có cơ quan y tế chuyên chăm sóc sức khoẻ cho ông ta, cái mụn cơm họ sẽ đốt bằng điện. Hay ông ta định chữa một căn bệnh nào đó mà y học chưa chữa được??? Cũng có thể, bởi người cộng sản cũng biết rằng họ đang mang trong mình tứ chứng nan y, nếu cố chữa cho bằng được thì họ không còn là họ nữa… Họ bị ngộ chữ – ngộ nghĩa của cái chủ thuyết cộng sản, rồi “tẩu hoả nhập ma” đâm ra hành vi rối loạn, bệnh hoạn, tội phạm… Họ phải tự chữa, chứ người ngoài không có thuốc gì chữa được…

Phải chăng “chữa mẹo” trong văn hoá truyền thống của dân tộc Việt là phương pháp tổ tiên chúng ta dậy con cháu cách tự chữa bệnh bằng một niềm tin trong sáng. Chỉ cần tâm can trong sáng, sẽ hết bệnh chứ không phải dùng thuốc??? Trong cuộc đời nơi trần thế của Chúa Giêsu, cũng đã nhiều lần Chúa nói: Đức tin của con đã chữa lành con…

Sự kiện Đức Hồng Y Phạm Đình Tụng về với Chúa trong khi ước nguyện của Ngài về việc đòi lại Toà Khâm, một di tích lịch sử của Công Giáo Việt Nam – Bị quan chức Hà Nội đáp trả bằng hành động vô cùng bỉ ổi, Ngài nằm ngay sát cạnh hiện trường, Ngài nghe rõ, biết hết… Ngài ra đi mà ước nguyện chân chính còn đó… Mấy hôm nay rộ lên nhiều tin tức trong thâm cung bí sử cộng sản HN:

Quan chức Hà Nội dùng võ lực để lấy đất nhà thờ làm thương xá tư nhân, không được thì quay sang làm công viên – Nói một cách rất trơ trẽn là để tăng thêm diện tích cây xanh cho Hà Nội vốn có tỉ lệ cây xanh thấp nhất trên thế giới. Họ xử lý vụ việc một cách rất thô bỉ đến mức mất mặt nguyên thủ quốc gia cộng sản trên trường quốc tế. Nhưng sau đó lại ngang nhiên xén đất công viên để xây khách sạn rồi nói một cách còn trơ trẽ hơn, là để giữ uy tín trước cam kết với nhà đầu tư quốc tế, là dự án này đã được thủ tướng Võ Văn Kiệt trước đây phê duyệt… (*)

Nhưng đán quan chức HN bị các nhà khoa học, các kiến trúc sư vạch mặt kẻ gian, trưng ra qui hoạch đã được phê duyệt của chính Hà Nội về khu công viên này, hoàn toàn không có qui hoạch xén ra làm khách sạn… Cả văn bản chỉ đạo của thủ tướng Võ Văn Kiệt yêu cầu dừng ngay dự án liên doanh khách sạn tại vị trí công viên để tìm một nơi khác. Chứ không phải thủ tướng Võ Văn Kiệt đã ký phê duyệt dự án như quan chức Hà Nội cho công bố. (**)

Rồi đến ngày 24/2/2009 Phó thủ tướng chính phủ chỉ thị cho quan chức Hà Nội phải báo cáo chi tiết vụ việc lên thủ tướng (***). Đây được xem là động thái rất mạnh của Nguyễn Tấn Dũng nhắm vào đám quan chức Hà Nội thuộc vây cánh khác, ngạo mạn coi thường uy thế thủ tướng. Có thể có nhiều sự kiện về nhân sự sau khi Nguyễn Tấn Dũng cho tay chân kết luận về vụ việc cắt đất công viên xây khách sạn này.

Trong khi đó, đám quan chức trực tiếp và hung hăng chỉ đạo các hành động tấn công tu sĩ giáo dân Công Giáo (chủ tịch, bí thư, tổng biên tập báo đài… giám đốc công an Hà Nội… thư trưỏng công an…) Đang lo sợ vì sau vụ việc này, cá nhân và gia đình họ luôn gặp vận đen… Quan chức cộng sản hoá ra còn nghiện “Thuốc phiện tâm linh” hơn cả thường dân. Điều làm họ mất ngủ nhất là tượng Đức Mẹ Sầu Bi – Bức tượng người mẹ bế trên tay một đứa con vừa chết thảm… Họ đã tịch thu, nay không biết làm thế nào. Huỷ đi thì không dám, trả lại thì trái luật, nhờ thầy pháp yểm bùa xem ra không có tác dụng… Hình ảnh một bà mẹ bế đứa con vừa chết còn tươi nguyên máu không dễ dứt ra khỏi đầu người cộng sản, nhất là ngay sau hành động điên cuồng của họ, Hà Nội cũng như cả bộ máy cộng sản luôn gặp đủ chuyên sui sẻo… Trong khi đó, họ còn phải đối phó với những đồng chí không can dự vào vụ việc đang tìm cách “lật ghế” mấy quan chức có “tì vết” kia để rộng đường tiến thân…

Giải quyết hậu quả của chính sách sai lầm bằng cách “xí xoá” quá khứ. Hiện tại ai giữ tài là của người đó… Thật là quái gở, và rõ ràng với tâm địa đen tối, trên thế giới chỉ có người cộng sản áp dụng. Như thế cái chạm tay của một nguyên uỷ viên bộ chính trị cộng sản việt nam vào quan tài Đức Hồng Y Phạm Đình Tụng chắc chắn không phải là cách người cộng sản chữa bệnh “bằng mẹo”. Có chăng chỉ là cá nhân một cộng sản già nua sắp chết, dần dần hiểu được cuộc đời một con người là rất ngắn và chẳng là gì với cái vũ trụ mênh mông rõ ràng không phải do Mác-Ăngen-Lênin-Hồ Chí Minh lập ra, mà là do Thượng Đế sáng tạo. Hoặc cùng lắm đây là một sự ân hận muộn màng thường thấy về cuối đời của những ông trùm cộng sản, nhưng họ chỉ ân hận bằng những cử chỉ vu vơ, bằng những câu nói lòng vòng thế thôi, dân đen vẫn vậy chẳng được lợi gì.

Kết thúc cuộc lữ thứ trần gian, Đức Hồng Y Phaolo-Giuse Phạm Đình Tụng lại mở ra một trang mới cho giáo hội Công Giáo Việt Nam, cũng như cho cả dân tộc Việt với những ước nguyện về sự thật, về công lý, về hoà bình về hội nhập văn minh, phát triển bền vững. Như khi cả hệ thống cộng sản sụp đổ năm 1990 Ngài về Hà Nội rồi đưa cộng sản việt nam ngồi lại với Toà Thánh để nói chuyện làm Người. Đó mới là ước nguyện lớn nhất của Ngài chứ không phải mấy thứ vật chất chắc chắn sẽ tự huỷ theo thời gian kia.

Phóng viên VietCatholic 25/2/2009

——————————————————————————–

Xem :

(*) http://dantri.com.vn/c202/s202-308741/dat-xay-khach-san-la-dat-cong-vien-hay-canh-cong-vien.htm

(**) http://dantri.com.vn/c20/s20-310035/de-nghi-chu-tich-ha-noi-xem-xet-y-kien-cong-dong.htm

http://dantri.com.vn/c20/s20-308206/xen-dat-cong-vien-xay-khach-san-cat-phoi-de-kinh-doanh.htm

(***) http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=153348&ChannelID=2

http://www.vietnamexodus.org/vne0508/vnenews1/bandocviet/phongvien/CT.htm

2 thoughts on “Súc vật Phạm Thế Duyệt khốn nạn mất dạy chó đẻ chạm tay vào quan tài Đức Hồng Y Phaolo-Giuse Phạm Đình Tụng

  1. Pingback: Mục Lục Dân Chủ Tự Do Weblog « Danchutudo’s Weblog

  2. Pingback: Súc vật Phạm Thế Duyệt khốn nạn mất dạy chó đẻ chạm tay vào quan tài Đức Hồng Y Phaolo-Giuse Phạm Đình Tụng « Tudodanchu’s Weblog

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s